“Sợ Sở Y tế gọi lên lắm anh ơi.” Câu này tôi nghe hoài. Bác sĩ nói câu đó. Dược sĩ cũng nói. Mấy anh chị mở phòng khám nhỏ cũng vậy.
Nhưng nói thẳng với bạn nha. Cái thứ xóa sổ kênh của bạn trong một đêm thường không phải Sở Y tế đâu. Là một cái nút bạn tự tay bấm mà không biết nó nguy hiểm cỡ nào. Sáng hôm sau mở điện thoại lên, mọi thứ đã xong từ đời nào.
Cái cảm giác đó tôi rành lắm, vì chính tôi từng ngồi đúng chỗ bạn đang ngồi bây giờ.
Buổi sáng đó tôi vẫn nhớ. Tôi còn nằm trên giường, mắt nhắm mắt mở, tay quơ tìm cái điện thoại để coi bài tối qua được bao nhiêu like. Quẹt mở ra, thay vì feed quen thuộc thì là một dòng chữ: tài khoản vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng. Tay tôi lạnh ngắt. Tôi bấm tới bấm lui mấy lần, cứ tưởng app bị lỗi gì đó. Không phải. Khóa thiệt rồi. Mấy tháng trời cày, qua một đêm thành con số 0.
Tôi tên Nguyễn Thanh Vũ, dân Sài Gòn. Giờ tôi đi coach cho bác sĩ, dược sĩ, chuyên gia y tế xây kênh online. Nhưng cái sáng hôm đó tôi chưa là coach gì sất. Tôi chỉ là một thằng vừa mất trắng, ngồi thừ ra, muốn bỏ cuộc luôn cho rồi.
Thôi, không kể lể nữa. Tôi viết cái này ra để bạn đừng có vấp đúng cái chỗ tôi từng vấp.
Phần IVì sao người cẩn thận nhất lại hay bị khóa nhất
Nghe vô lý ha?
Bác sĩ là nhóm cẩn thận bậc nhất tôi từng gặp. Các anh chị quen giữ y đức, quen cân đo từng câu nói với người bệnh, sợ sai một li đi một dặm. Đáng lẽ nhóm đó phải an toàn nhất trên Facebook chứ. Vậy mà không.
Vì y đức là một chuyện, còn luật của Facebook lại là chuyện hoàn toàn khác. Hai cái đó chẳng liên quan gì tới nhau hết. Bạn có thể cẩn thận tuyệt đối về mặt nghề. Bạn nói đúng chuyên môn, không phán bừa, không hại ai. Nhưng kênh vẫn dính như thường, vì bạn không rành luật của nó.
Tôi hồi đó y chang. Tôi đâu có làm gì xấu, tôi chỉ không hiểu cái luật đó đủ sâu. Mà Facebook thì nó đâu có quan tâm bạn cố ý hay vô tình, nó cứ theo luật mà quất.