Ngay lúc này, có một bác sĩ giỏi đang im lặng. Không phải vì không có gì để nói. Vì ngại đồng nghiệp cười.
Cùng lúc đó, một anh bán thực phẩm chức năng thổi phồng đang có ba trăm ngàn người theo, ngày ngày lên dạy thiên hạ về sức khỏe.
Bạn thấy ổn với chuyện đó không?
Tôi thì không.
Phần I"Sao thằng kém hơn mình mà mấy trăm ngàn người theo?"
Câu đó tôi nghe rồi. Mấy lần.
Hồi đầu năm có một chị bác sĩ nội tiết nhắn tôi, giọng vừa tức vừa tủi. Chị nói cái anh kia học sau chị mấy khóa, chuyên môn thua xa, mà kênh ảnh mấy trăm ngàn follow, còn chị thì không ai biết tới.
Tôi hỏi lại chị đúng một câu: lần gần nhất chị đăng một bài chuyên môn là khi nào?
Chị im một lúc. Rồi nói thiệt: "Ngại lắm em. Đồng nghiệp thấy nó cười cho. Người ta nói bác sĩ gì mà suốt ngày lên mạng."
Đó. Vấn đề nằm ngay chỗ đó. Không nằm ở chuyên môn.
Anh bác sĩ kia có giỏi hơn chị đâu. Ảnh chỉ dám nói, còn chị thì không.
Tôi nói thẳng nha, hơi mất lòng. Cái "ngại đồng nghiệp cười" đó, nghe thì giống khiêm tốn, giống giữ ý. Nhưng thật ra nó là một cái nhà tù chị tự nhốt mình vô, rồi đứng trong song sắt nhìn người kém hơn bước ra ngoài hốt hết sân khấu.
Mà chuyện đâu dừng ở chỗ chị vô hình. Đó mới là phần nhẹ.
Phần nặng là vầy. Chị im, nhưng người bệnh ngoài kia đâu có vì vậy mà hết cần lời khuyên. Họ vẫn lên mạng gõ tìm. Đọc đại một thứ gì đó hiện ra đầu trang. Và thứ họ đọc được là lời thằng ồn ào nhất, chứ đâu phải thằng nói đúng.
Nửa đêm một bà mẹ cuống lên tìm cách hạ sốt cho con. Một người vừa cầm tờ kết quả xét nghiệm, tay run run gõ Google. Mấy người đó đáng được nghe tiếng của chị, một bác sĩ thật, học thật, có y đức thật. Nhưng chị đang ngại. Nên cái họ nhận về là một clip giật gân của một kẻ bán hàng đội lốt chuyên gia.
Chị im một cái là chỗ đó trống. Mà trên mạng hễ trống chỗ nào là có người nhảy vô liền, thường là mấy người nói to nhất chứ không phải người rành nhất.
Đó là cái giá. Ngành y mình đang trả nó mỗi ngày mà nhiều khi không để ý.
