Bạn lướt Facebook, thấy người ta một bài triệu view, một đêm nổi tiếng. Rồi quay qua nhìn cái kênh của mình. Lèo tèo. Và tự kết luận: mình thất bại.
Tôi nói thẳng. Bạn không thất bại đâu.
Bạn chỉ đang đem mình ra so với một lời nói dối.
Phần IKhách không lười. Khách kiệt sức.
Để tôi tả một buổi tối, coi có giống bạn không.
Hơn tám giờ. Bạn vừa khám xong, có hôm hai mươi mấy, ba chục bệnh nhân. Cổ mỏi. Mắt rát. Cái đầu thì còn lởn vởn ca chiều, người ta hỏi tới hỏi lui mà mình vẫn chưa thiệt yên tâm. Về tới nhà, lùa vội chén cơm.
Bạn cũng có nghĩ tới cái kênh đó chứ. Thật mà. Tối nay viết một bài, bạn từng tự dặn vậy. Mở điện thoại ra. Con trỏ nhấp nháy trong cái ô soạn bài, nhấp nháy hoài.
Rồi thôi. Mai viết.
Bạn quẹt lên cho đỡ căng đầu. Và đúng cái lúc rã rời nhất đó, Facebook quăng vô mặt bạn một anh nào đó vừa nổ banh nóc sau một cái clip. Mấy chục ngàn like. Người ta khen tới tấp. Bạn nằm đó, tay cầm điện thoại, tự hỏi: ủa, mình làm sai cái gì vậy ta.
Không. Bạn không làm sai gì hết.
Tôi gặp cái kiểu tự dằn vặt này hoài. Và có một câu tôi ghét nhất, cái câu người ta hay tự gán cho mình: tại mình lười. Trời. Một người trực đêm, theo bệnh nhân từng ngày, học sáu năm trời, mà gọi là lười thì ai mới là người chăm.
Bạn không lười. Bạn kiệt sức.
Mà người kiệt sức thì cần một cách làm nhẹ và đều, chứ đâu cần thêm một cú so sánh để tự thấy mình tệ. Cái feed nó có cho bạn thấy mấy trăm buổi tối thằng kia cũng ngồi rã rời y chang bạn đâu. Nó chỉ chìa ra đúng cái đêm nó trúng. Đem một đêm tệ của mình so với đêm đẹp nhất của người ta. Thua là phải.



