Hồ sơVề tôi

Hồ sơ cá nhân

Nguyễn Thanh Vũ là ai?

Người ta hay hỏi tôi rốt cuộc làm cái nghề gì. Để tôi kể nguyên một lượt, luôn cái lần tôi mất sạch kênh sau một đêm.

Nguyễn Thanh Vũ

Người ta hay hỏi tôi rốt cuộc làm cái nghề gì. Để tôi nói gọn cái đã.

Tôi giúp mấy người giỏi nghề cho thiên hạ biết mặt. Vậy thôi. Bác sĩ, dược sĩ, mấy chị bên y tế, với mấy anh chị đang khởi nghiệp. Những người có thứ thật trong tay mà cứ ngồi im một góc, để cho mấy đứa ồn ào, chiêu trò ngoài kia lấn lướt.

Tôi tên Nguyễn Thanh Vũ. Dân Sài Gòn chính gốc, lớn lên ở Gò Vấp, đi học đi làm loanh quanh cái thành phố này chưa rời được ngày nào. Nghề của tôi giờ là coach xây kênh online. Nghe vậy chứ nhiều người gật gù mà trong bụng vẫn chưa hình dung ra, để tôi kể cho rõ.


Phần ITôi làm cái gì, nói cho người ngoài hiểu

Xây kênh, nói trắng ra, là làm sao để khi một bệnh nhân hay một người đang cần bạn lên mạng gõ tìm, họ thấy được bạn, tin bạn, rồi dám nhắn cho bạn một cái.

Bạn là bác sĩ giỏi. Nhưng nếu cả cái thành phố này không ai biết bạn có mặt trên mạng, thì cái giỏi đó nó nằm im trong phòng khám, chờ người ta tình cờ đi ngang ghé vô. Buồn không? Tôi thấy buồn.

Một cái kênh sạch là cái đầu mối. Người ta đọc bài bạn viết, thấy bạn chỉ dạy tử tế, thấy bạn là người thật chứ không phải con bot nhả chữ vô hồn. Họ đọc, họ tin, rồi tự nhiên nhắn tin hỏi han, lai rai vài tháng thành học viên thành bệnh nhân lúc nào không hay. Đều đặn, tháng này qua tháng kia. Không phải hên xui. Có một cái hệ thống đàng hoàng đứng đằng sau đỡ cho.

Việc của tôi là chỉ cho bạn dựng cái hệ thống đó. Từ chữ đầu tiên bạn gõ, cho tới lúc cái kênh nó tự chạy, tự kéo người về cho bạn mỗi ngày.

Tôi làm cho cả người khởi nghiệp. Nhưng mê nhất vẫn là làm cho dân áo blouse. Lát nữa tôi nói tại sao.

Cái nghề của tôi

Người giỏi nhất chưa chắc thắng. Người giỏi mà được nhiều người biết tới mới thắng. Việc của tôi là kéo người giỏi ra chỗ sáng, mà phải làm cho sạch.

Nguyễn Thanh Vũ


Phần IIVì sao tôi đâm đầu vô nghề này

Tôi không sinh ra để làm coach đâu. Tôi rớt vô nghề này. Tình cờ thôi.

Mà trước cái tình cờ đó, tôi vấp một cú đau muốn xỉu.

Tôi từng mất sạch một cái kênh chỉ sau một đêm. Hồi đó kênh tôi đang gần bốn chục ngàn người theo dõi, làm nội dung về chăm sóc sức khỏe, ăn uống sinh hoạt. Một sáng mở điện thoại lên thì nó đi rồi. Lý do: vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng, dính mấy cái từ bị Facebook coi là quảng cáo sai về sức khỏe mà tôi không hề hay. Cái cú đó tôi viết kỹ riêng một bài Câu chuyện rồi, ai muốn đọc sâu thì ghé qua.

Nói thiệt, lúc đó tôi muốn buông luôn. Tự hỏi mình có hợp với cái nghề online này không, hay thôi quay về làm cái gì cho lành.

Nhưng rồi tôi làm lại. Từ con số không. Lần này tôi ngồi đọc lại từng dòng tiêu chuẩn cộng đồng, coi mình sai chỗ nào, từ nào không được xài. Tôi làm nội dung sạch lại từ đầu, không thổi phồng, không giật gân. Dựng hệ thống cho cái kênh lớn từ từ mà chắc. Mất hơn một năm, nó lên lại, lên tới nút bạc.

Đây mới tới khúc tình cờ.

Có nút bạc rồi tôi cũng đâu nghĩ tới chuyện đi dạy ai. Tôi chỉ đem cách làm của mình chia sẻ cho vài anh em chơi thân. Mấy ông trong BNI, với mấy người bên Eagle Camp. Bạn tôi không đông, mà chất. Người thì chủ phòng khám, người thì dược sĩ mở nhà thuốc. Tôi nghĩ đơn giản: mình biết thì mình cho, có gì đâu.

Rồi họ làm theo, ra kết quả y như tôi, kênh lên đều mà không ai bị khóa. Tới đó họ quay lại: "Vũ ơi, chỉ kỹ lại cho tụi này cái cách của Vũ đi." Tôi chỉ. Họ làm tiếp, ra tiếp. Cuối cùng có người buột miệng: "Vũ coaching riêng cho tụi này được hông?"

Đó là cái khoảnh khắc tôi hiểu ra. Thứ tôi có trong tay không phải một cái kênh hên. Là một cái hệ thống tôi trao tay được cho người khác. Và bữa thằng học viên đầu tiên tự tay dựng được kênh của nó, tôi biết mình kiếm được cái nghề để làm cả đời.


Phần IIITôi tin gì

Làm nghề này riết, tôi rút ra được mấy điều mình tin. Có cái đi ngược số đông luôn. Tôi nói thẳng, ai thấy không hợp thì thôi, mình không níu.

1.

Sạch và bền, ghét chiêu trò

Tôi dị ứng nặng với marketing bẩn. Lời hứa thổi phồng, con số ảo, mấy cái tiêu đề giật đùng đùng câu view. Có một anh trong nhóm BNI, hồi đầu không nghe tôi, chạy nội dung giật gân cho kênh phòng khám da liễu của ảnh, hai tháng lên mấy chục ngàn follow, sướng lắm. Tháng thứ ba Facebook nó quét một phát, bay gần hết, còn bị hạn chế tương tác. Ảnh quay lại làm sạch từ đầu với tôi. Làm đúng luật nó chậm thiệt, mà được cái trụ được lâu, ngủ ngon.

2.

Facebook chứ không TikTok

TikTok cho bạn view. Với người làm nghề y, cái đáng tiền không phải lượt xem, mà là quan hệ với niềm tin, chứ view ảo thì ăn được gì. Một bệnh nhân trước khi giao sức khỏe cho ai, người ta cần nhắn được, hỏi được, thấy mặt người thật. Facebook cho tôi nhắn tin hai chiều, chăm khách, chạy lại quảng cáo cho đúng người từng quan tâm. Tôi chọn cái sân đó, chốt.

3.

Phải có bộ não thứ hai

Tôi xài Obsidian như cái não thứ hai. Nó giữ giùm tôi giọng riêng, cách tôi nói chuyện, mấy ca thật, mấy câu khách hay hỏi đi hỏi lại. Để bài mình viết ra là người ta đọc cái nhận ra liền giọng Vũ, đúng tinh thần E-E-A-T, chứ không nhạt nhách kiểu ai viết cũng ra, máy viết cũng ra.

4.

AI là đòn bẩy, nhưng chỉ khi mình đang chạy

Tôi tin AI giúp tôi làm marketing tốt hơn gấp mười lần. Nhanh hơn nhiều, mà đều tay nữa. Nhưng nghe kỹ chỗ này: AI là đòn bẩy khi mình đang chạy, chứ không phải khi mình đang nằm nghỉ. Đối thủ của bạn cũng cầm AI trong tay y vậy. Bạn mà chựng lại một cái là biến khỏi đầu khách liền.

Bốn cái đó, có cái tôi trả giá bằng nguyên một cái kênh để học được. Nên tôi nói chắc.


Phần IVTôi ngoài giờ làm việc

Tôi không phải cái máy đẻ nội dung. Tôi là người, có đời sống riêng, và mấy thứ ngoài công việc nó dạy tôi nhiều hơn bạn tưởng.

Tôi mê cá koi. Trong hồ tôi có con Kohaku đỏ trắng tên Bự, nuôi mấy năm, sáng nào cũng ra ngắm nó bơi một hồi cho nhẹ đầu. Nuôi koi nó dạy tôi cái nết chờ. Bạn không thúc con cá lớn nhanh được đâu. Cho nước sạch, cho ăn đều, rồi để nó từ từ. Xây kênh y chang, ép không nổi.

Tôi mê đi xuyên Việt với gia đình. Vợ con lên xe, chạy dọc dải đất này, ghé đâu thì ghé. Có lần qua đèo Hải Vân gặp sương mù dày tới mức xe bò từng mét, vợ tôi nắm tay ghế cứng ngắc, mà tới đỉnh trời quang ra thì đẹp tới phát khóc. Mấy chuyến đó là lý do tôi dựng hệ thống chi cho cực. Để một ngày không phải làm vì tiền nữa, tôi vẫn cứ xách xe đi được.

Và tôi đang tập cho Ironman 2027. Cái này hành xác. Bơi, đạp, chạy. Tuần rồi tôi mới chạy được hai mươi mốt cây, về tới nhà nằm thở dốc cả tiếng. Nó dạy tôi một câu tôi mang thẳng vô cách xây kênh: kết quả không tới từ một phát ăn ngay. Nó tới từ mấy buổi tập lúc mình lười nhất mà vẫn lết ra được.

Tôi tin vào tự do. Tin vào chuyện cho đi trước, à mà nói tới đây mới thấy, chính mấy lần cho đi vô tư cho bạn bè đã mở ra cả cái nghề coaching của tôi. Và tôi vẫn là đứa học mỗi ngày, sáng nào cũng coi AI nó ra cái gì mới. Tôi không đứng trên bục phán mình biết hết đâu. Tôi đi trước bạn có vài bước thôi.


Phần VTôi giúp ai, đi cùng bạn kiểu gì

Khách của tôi thường là mấy ông bác sĩ, mấy chị dược sĩ, dân chuyên gia y tế. Tầm hai tám tới bốn lăm tuổi. Giỏi nghề thiệt. Nhưng yếu marketing, và sợ. Sợ lên mạng lỡ làm sai, sợ vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng, sợ mất uy tín cái nghề mình cực khổ học mười mấy năm mới có.

Tôi mê làm cho nhóm này vì một chuyện làm tôi tức trong bụng. Người giỏi nghề thì cứ im. Người ồn ào chiêu trò thì được chú ý. Bất công gì đâu. Nên việc của tôi là lôi mấy người giỏi đó ra ánh sáng, mà lôi bằng cách sạch.

Tôi không làm kiểu bán xong một khóa rồi vẫy tay chào nha. Tôi đi cùng bạn, cầm tay chỉ việc cho tới khi bạn thật sự ra kết quả, y cái cách tôi từng làm với mấy người bạn đầu tiên bên BNI với Eagle Camp.

Và tôi giữ một lằn ranh, không bao giờ bước qua. Tôi giúp bạn có tên tuổi, có thu nhập ngoài lương đàng hoàng. Coaching tử tế, khóa học tử tế, affiliate sạch sẽ. Còn chuyện mượn danh nghĩa bác sĩ, dược sĩ để đẩy bán thực phẩm chức năng thì tôi khuyên thiệt là đừng. Không phải vì sợ bị khóa kênh đâu. Mà vì nó đụng tới uy tín nghề với cả lằn ranh pháp lý của chính bạn. Tôi không kéo bệnh nhân, không hứa đảm bảo gì về pháp lý cho ai hết. Tôi giúp bạn được biết tới một cách sạch. Hết. Trong cái khuôn đó tôi làm tới nơi tới chốn.

Lời gan ruột

Tôi không bán cho bạn cú nổi tiếng sau một đêm. Cái đó tôi từng có, và mất nó cũng đúng sau một đêm. Tôi đi cùng bạn tới khi cái kênh nó tự sống được.

Nguyễn Thanh Vũ


Chốt lại

Nếu bạn muốn nhớ về tôi bằng một câu thôi, thì là câu này.

Tôi là cái thằng từng mất sạch một cái kênh vì làm sai, lóc cóc dựng lại tới nút bạc, rồi ở lại nắm tay người đi sau để họ khỏi vấp đúng cái chỗ tôi từng vấp.

Tôi không phải người giỏi nhất ngoài kia. Tôi đi trước bạn có vài bước, vậy thôi. Nhưng tôi không bỏ ngang đâu, tánh tôi vậy.

Kết nối

Bạn đang muốn dựng một cái kênh sạch mà chưa biết bắt đầu từ đâu?

Bạn là bác sĩ, dược sĩ, chuyên gia y tế, hay đang khởi nghiệp, giỏi nghề mà cứ kẹt ở khúc marketing? Nhắn cho tôi một chữ "KÊNH".

Tôi đích thân coi tình huống của bạn và chỉ cho bạn bước đầu tiên. Không chiêu trò, không thổi phồng. Chỉ là một người đi trước, nắm tay một người đi sau.

— Nguyễn Thanh Vũ
Danh mục bài viết

Cùng tôi xây kênh sạch, bền, đúng chuẩn.

Tự sự · Số 01
Tôi từng mất tất cả vì một cú khóa kênh
Câu chuyện thật của tôi: từ một kênh bị xóa sổ sau một đêm đến nút bạc, và vì sao tôi chọn con đường làm sạch, làm bền.
Đọc bài
Hướng dẫn · Số 02
5 thứ khiến bác sĩ bị Facebook khóa kênh sau một đêm
5 lỗi hầu hết bác sĩ không biết mình đang phạm, và cách dọn sạch một bài đăng trong 60 giây trước khi bấm nút.
Đọc bài
Số 03 · Nội dung có chất riêng
Vì sao 90% nội dung AI viết ra đều nhạt như nhau, và 'bộ não thứ hai' giúp bài của bác sĩ có dấu vân tay không ai bắt chước
Bài AI viết ra nghe giống y hệt mười ngàn bác sĩ khác không phải lỗi của AI. Đây là lý do thật, và cách dựng một cái kho riêng để bài của bạn có dấu vân tay không ai sao chép nổi.
Đọc bài
Số 04 · Bền hơn nhanh
Tôi tập Ironman để hiểu một sự thật về xây kênh: không có cú bứt phá, chỉ có kỷ luật mỗi ngày
Cái bạn ngưỡng mộ ở người làm content giỏi không phải bài viral đó. Là cả trăm bài trước nó không ai thấy. Và cái kỷ luật để đẻ ra đống đó, bạn dư từ lâu rồi.
Đọc bài
Số 05 · Bước ra ánh sáng
Người giỏi nhất không thắng, người giỏi VÀ được biết đến mới thắng. Đây là bất công lớn nhất ngành y đang trả giá
Một chị bác sĩ nhắn tôi: sao thằng kém hơn mình mà mấy trăm ngàn người theo? Tôi hỏi lại chị đúng một câu, rồi kể chuyện tôi từng mất sạch một cái kênh và làm lại tới nút bạc.
Đọc bài