Tôi nhớ cái đêm đó. Sáng dậy mở điện thoại lên, kênh mình biến mất. Sạch. Mấy năm gầy dựng, bay trong một đêm, vì tôi không đọc kỹ tiêu chuẩn cộng đồng. Lúc đó tôi tưởng mình hết đường rồi.
Kể chuyện đó ra trước, vì tôi muốn bạn biết người đang viết mấy dòng này không đứng trên cao nói xuống. Tôi từng ở dưới đáy. Và cái chuyện tôi muốn nói hôm nay, nó cứu tôi khỏi đáy đó.
Bạn đăng bài mấy tháng nay rồi. Tương tác vẫn lẹt đẹt. Rồi bạn tự nhủ một câu mà tôi nghe hoài từ mấy anh chị bác sĩ: "Chắc mình không hợp với mạng xã hội thật."
Không phải vậy đâu. Để tôi nói bạn nghe vì sao.
Phần INăng lực của bạn đang bị chôn sống
Để tôi đoán thử buổi tối của bạn.
Khám xong cả ngày, về tới nhà, mở laptop ra. Định đăng một bài. Rồi ngồi nhìn cái màn hình trắng. Mười lăm phút trôi qua. Chữ đầu tiên vẫn chưa ra.
Bạn giỏi nghề thiệt. Mười năm, mười lăm năm đứng phòng khám. Bệnh nhân tin bạn tới mức gọi điện hỏi giữa đêm. Vậy mà bước lên Facebook, bạn lóng ngóng y như sinh viên năm nhất. Lạ ha.
Cái fanpage của bạn nó im re. Bạn đổ công sức xuống đó. Bài viết, hình ảnh, mấy buổi tối thức khuya. Mà nó không vọng lại tiếng nào. Like đếm trên đầu ngón tay. Comment thì lâu lâu có một người, mà thường là người nhà.
Rồi bạn lướt thấy một đồng nghiệp. Người mà bạn biết rõ nghề chưa chắc đã bằng bạn. Vậy mà trên mạng ảnh mấy trăm ngàn follow. Clip nào cũng chục ngàn view. Bạn ngồi đó, vừa khó chịu vừa hoang mang. "Ủa, mình giỏi hơn nó mà?"
Đúng rồi đó. Bạn giỏi hơn thiệt. Mà không ai biết.
Rồi ChatGPT xuất hiện. Bạn mừng húm. Tưởng vớ được phao.
Bạn gõ: "AI viết giúp tôi một bài về bệnh tiểu đường." Ba giây sau nó nhả ra một bài. Trơn tru. Đủ ý. Mà nhạt thếch.
Bạn đọc lại mà thấy gờn gợn. Nó đúng á, mà nó hổng phải bạn. Nó là giọng của một con robot lễ phép nào đó, ở đâu trôi tới. Bạn vẫn đăng, vì kẹt bài. Rồi lại không ai đọc. Vòng lặp khép lại y như cũ.
