Trong đầu tư bất động sản, người ta hay tranh nhau câu hỏi “mua ở đâu, mua căn nào”. Đó là câu hỏi ai cũng hỏi, và cũng là câu hỏi khiến nhiều người trả giá đắt nhất.
Bởi vì sau nhiều thương vụ đi qua, tôi nhận ra có một câu hỏi đứng trước cả hai câu đó, quan trọng hơn cả hai câu đó: bạn đang nghe lời ai?
Một căn hộ hay một lô đất tự nó không nói cho bạn biết nó tốt hay xấu. Nó chỉ là gạch, là đất, là giấy tờ. Người môi giới đứng giữa mới là người diễn giải nó cho bạn — biến một con số khô khan thành một câu chuyện hấp dẫn, hoặc thành một lời cảnh báo thẳng thắn. Và chính ở khâu diễn giải này, đa số người mua thua thiệt. Họ không thua vì sản phẩm tệ. Họ thua vì tin nhầm người.
Bài viết này không dạy bạn cách xem phong thủy hay đoán giá đất. Nó nói về thứ căn bản hơn: cách nhận ra ai đang đứng về phía bạn, và ai đang đứng về phía cái hoa hồng của họ.
Phần I“Cò đất” và “cố vấn” — khác nhau ở một chữ
Thị trường bất động sản Việt Nam có hai kiểu người làm nghề môi giới, và điều đáng buồn là người mua thường không phân biệt được cho tới khi đã ký hợp đồng.
Kiểu thứ nhất bán cho bạn một giấc mơ. Họ nói giá sẽ lên gấp đôi trong hai năm, khu này sắp có đường lớn, sắp có cầu, sắp có khu công nghiệp. Họ tạo áp lực: “anh chị không đặt cọc hôm nay là mai mất căn, có người khác đang xem rồi”. Họ vẽ ra một tương lai óng ánh mà trong đó bạn không thể thua. Vấn đề là: họ sống bằng hoa hồng của thương vụ trước mắt. Nếu bạn không mua, họ không có gì. Nên động lực sâu xa nhất của họ là chốt — bằng mọi giá, kể cả cái giá là sự thật.
Kiểu thứ hai bán cho bạn một con số biết nói. Họ ngồi xuống và bóc tách cho bạn nghe: căn này cho thuê được bao nhiêu một tháng theo giá thị trường thực tế, không phải giá trong mơ. Sau khi trừ phí quản lý, thuế, khấu hao, và đặc biệt là lãi vay, thì dòng tiền thực còn lại trong túi bạn là bao nhiêu. Thanh khoản của nó ra sao — nghĩa là khi bạn cần tiền gấp và muốn bán, bạn mất bao lâu và phải giảm giá bao nhiêu để có người mua. Họ không hứa giấc mơ. Họ đưa bạn dữ liệu, rồi lùi lại để bạn tự quyết.
Khác biệt giữa hai kiểu người này, nói cho cùng, không nằm ở kỹ thuật bán hàng. Người bán giấc mơ nhiều khi còn giỏi ăn nói hơn. Khác biệt nằm ở một chữ duy nhất: thật. Giá trị thật, dòng tiền thật, lợi ích thật cho người mua — chứ không phải lợi ích thật cho người bán được ngụy trang thành lợi ích của người mua.
Và đây là điều ít người nói ra: một người cố vấn tử tế đôi khi kiếm được ít hơn trong ngắn hạn, vì họ dám khuyên bạn không mua. Nhưng họ đi đường dài, và họ hiểu rằng một khách hàng tin tưởng sẽ quay lại, sẽ giới thiệu người khác, trong suốt mười năm hai mươi năm. Người bán giấc mơ thì cần một khách mới mỗi tuần, vì không ai quay lại với người đã lừa mình.