Có một buổi sáng tôi mở điện thoại lên và thấy dòng thông báo lạnh người: kênh của tôi đã bị Facebook khóa.
Không phải khóa tạm 24 giờ. Là biến mất. Bao nhiêu nội dung, bao nhiêu khách hàng đang nhắn tin, bao nhiêu công sức xây từng chút một — tất cả về số không chỉ sau một cú click của hệ thống. Tôi ngồi đó, nhìn màn hình, và lần đầu tiên trong hành trình làm online, tôi thật sự muốn bỏ cuộc.
Nếu bạn từng xây một thứ gì đó bằng cả tâm huyết rồi chứng kiến nó sụp đổ trong một đêm, bạn sẽ hiểu cảm giác của tôi lúc ấy. Và nếu bạn là một bác sĩ, một dược sĩ, một chuyên gia đang ngại ngần bước chân lên mạng vì sợ “lỡ làm sai cái gì đó” — thì câu chuyện này, tôi viết cho bạn.
Phần ITrước khi có kết quả, tôi cũng loay hoay như bất kỳ ai
Nhiều người biết đến tôi bây giờ với hình ảnh một coach có kênh đạt nút bạc, có học viên ra kết quả. Nhưng ít ai biết điểm xuất phát của tôi cũng đầy vụng về.
Tôi xây kênh, nhưng kênh ít view. Tôi đăng bài, nhưng gần như không có bình luận. Tôi cố gắng bán hàng, nhưng không bán được. Cái cảm giác bỏ ra rất nhiều mà nhận lại rất ít — tôi đã sống với nó một thời gian dài.
Và rồi, khi tôi tưởng mình bắt đầu có đà, thì sai lầm tốn kém nhất đời làm online ập đến: tôi làm sai tiêu chuẩn cộng đồng của nền tảng. Tôi không cố tình. Tôi chỉ đơn giản là không hiểu luật chơi đủ sâu. Nhưng nền tảng không quan tâm bạn vô tình hay cố ý — nó chỉ thực thi quy tắc. Và cái giá tôi trả là cả một kênh.
Phần IIKhoảnh khắc tôi định buông — và điều đã giữ tôi lại
Sau cú khóa kênh đó, mọi thứ sụp đổ. Tôi mệt mỏi. Tôi tự hỏi liệu mình có hợp với con đường này không. Nhưng giữa lúc tệ nhất, tôi nhận ra một điều mà sau này trở thành kim chỉ nam cho toàn bộ sự nghiệp của tôi: